Chúa Nhật IV thường niên - Năm C
                    CHÚA LÀ CHÚA CỦA MỌI NGƯỜI
        Lm Micae Võ Thành Nhân

          Sau một thời gian Chúa đi đó đây để rao giảng Tin Mừng, hôm nay Chúa trở về quê nhà để thăm lại bà con thân thuộc láng giềng, nhất là qua cuộc trở về thăm viếng đó, Chúa sẽ rao giảng Tin Mừng cho họ. Có lẽ lòng Chúa nôn nao, bồi hồi, xúc động khó diễn tả lắm. Bởi cuộc trở về đây là một cuộc trở về quê hương là chùm khế ngọt với đầy ắp biết bao những kỷ niệm một thời xa vắng đã qua. Nào là những gương mặt thân quen mà mỗi lần gặp là chào nhau rối rít, tay bắt mặt mừng. Nào là vào những ngày Sa bát cùng nhau tiến về hội đường để nghe Lời Chúa. Cuộc sống đậm đà tình làng nghĩa xóm. Chúa vẫn dành cho những người cùng quê hương xứ sở của Chúa một tình cảm rất trân trọng và rất tốt đẹp.

        Nhưng thực tế thì lại khác, lúc Chúa trở về, mọi sự xảy ra không như ý Chúa nghĩ và ngờ tới. Dân làng của Chúa đổi thay quá nhiều. Họ không dang rộng vòng tay để đón Chúa. Họ không chấp nhận Lời Chúa dạy bảo khi Chúa vào trong hội đường rao giảng Tin Mừng ngày sa bát. Lúc ấy, Chúa đọc đoạn sách của tiên tri Isaia và Chúa nói: “ Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe “. Nghĩa là Chúa thực hiện sứ mạng này là do Chúa Cha trao phó chứ chẳng phải tự ý Chúa làm mà ngày xưa tiên tri Giêrêmia trong bài đọc một đã cảm nghiệm, đã nói về chính bản thân tiên tri, mà tiên tri là hình ảnh của Chúa ngày nay: “ Ta đã đặt ngươi làm tiên tri trong các dân tộc. Vậy phần ngươi, ngươi hãy thắt lưng, hãy chỗi dậy và nói cho họ biết tất cả những điều Ta truyền dạy cho ngươi “. Họ đã không chấp nhận con người của Chúa là Đấng được Chúa Cha xức dầu bởi quyền năng Chúa Thánh Thần và được sai đi rao giảng Tin Mừng cho muôn dân. Bởi vì họ cho rằng Chúa là con bác thợ mộc Giuse, Chúa là một người bình thường như bao người khác trong làng chứ có học hành chi đâu mà giảng dạy họ.

        Họ không tin Chúa. Những điều Chúa nói chỗ khác thì người ta nghe, đón nhận và tin Chúa, cũng những  điều ấy Chúa nói nơi quê nhà của Chúa để giúp họ từ bỏ tội lỗi, và có liên quan đến phần rỗi của họ thì họ lại không chấp nhận, để rồi Chúa phải nói: “ Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: Hỡi thầy thuốc hãy chữa lấy chính mình; điều chúng tôi nghe xảy ra ở Caphnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông “.

       Dân làng của Chúa không tin, không chấp nhận Chúa, bởi nói như thánh Phaolô tông đồ trong thư thứ nhất gởi tín hữu Côrintô ở bài đọc hai là vì họ không có lòng mến. Không có lòng mến thì đố kỵ, khoác lác, kiêu hãnh, ích kỷ, nổi giận, suy tưởng xấu, vui mừng trước bất công, không tha thứ, không tin tưởng, không cậy trông, không chịu đựng, không chia vui cùng chân lý “. Họ không đón nhận Chúa thì Chúa đến với những người khác, đến với dân ngoại.

       Chúa đã lấy lại biến cố thời Cựu ước xa xưa, khi nạn đói xẩy đến, dân tộc của họ chẳng được ơn mà chỉ có bà góa ngoại giáo tại Sarepta thuộc xứ Siđon được ơn là Chúa sai tiên tri Elia đến với bà để rồi hủ bột của bà không cạn, bình dầu của bà không vơi cho đến khi Chúa cho mưa xuống mặt đất trở lại. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Êlisêô không được ơn chữa lành mà chỉ có  Naaman người Syria ngoại giáo được ơn chữa lành mà thôi. Chúa nói như vậy để nếu họ tin vào Chúa thì Chúa sẽ ban ơn cho họ. Còn nếu không tin vào Chúa thì họ cũng giống cha ông họ ngày xưa là chẳng được ơn. Nhưng rồi họ lại nghĩ Chúa đã chạm đến tự ái, nỗi nhục của họ, vì họ được mang danh là dân riêng của Chúa, là con cái của Chúa mà họ lại thua cả dân ngoại. Chúa có ý khơi gợi lòng tự trọng của họ để mong họ thức tỉnh mà suy nghĩ lại hành động của họ, nhưng rồi họ ghét Chúa, căm phẫn Chúa, họ trục xuất Chúa ra khỏi thành. Họ dẫn Chúa lên triền núi để xô Chúa xuống vực thẳm mà giết Chúa. Chúa rẽ qua giữa họ mà đi.

        Quả thật, trước hành động gian ác của họ, Chúa Cha đã gìn giữ, bảo vệ Chúa giống như ngày xưa Chúa Cha bảo vệ tiên tri Giêrêmia trước sự hãm hại của những người Do Thái khi tiên tri thực hiện sứ mạng Chúa trao phó: “ Đừng run sợ trước mặt họ…Họ sẽ chiến đấu chống ngươi, nhưng họ không thắng được ngươi, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi “ ( Bđ I ). Chính hành động này của họ làm cho Chúa đau buồn, thất vọng. Chúa bỏ họ và Chúa đến nơi khác để tiếp tục sứ mạng của Chúa. Chúa không chỉ được sai đến cho họ mà còn cho cả dân ngoại. Còn bản thân họ hết cơ hội để đổi đời, để sống theo ý Chúa.

       Lạy Chúa, cuộc đời không như là mơ, nhân thế hay thay đổi, mọi sự trên trần gian chỉ là phù hoa cát bụi. Xin Chúa đừng để chúng con bám víu, tin tưởng vào những sự hư vô đó, mà chỉ tin tưởng bám chặt vào Chúa.  Xin Chúa đừng để chúng con giống như dân làng của Chúa ngày xưa là không tiếp Chúa, không tin Chúa, xin cho chúng con luôn biết tiếp đón Chúa, biết nghe Chúa,  dù là Chúa đến trong hình hai một em nhỏ, hay là một người lớn, hay là một người có thiện chí nói ra những lỗi lầm của chúng con để chúng con sửa đổi và xin Chúa cho chúng con biết sống khiêm nhường để chúng con mỗi ngày sống tốt hơn. Amen